À thì, sau cuộc nói chuyện ngày hôm qua, những tưởng mình cũng chẳng bị tác động nhiều. Nhưng rồi có lẽ, tâm trí mình mãi in những lời em nói rằng em không thích sự ràng buộc, cũng chẳng cảm thấy muốn gắn bó với một ai. Tình cảm của mình cũng vì thế mà tuột dốc không phanh. Mình tự dưng chả còn muốn nói gì, cũng không mong chờ một chút tình cảm hay sẻ chia gì từ em nữa. Đúng như em nói, không ràng buộc không mong chờ, muốn thì đến không muốn thì đi. Có lẽ cú sốc với cô bạn gái cũ đã khiến em đối xử với đàn bà như thế. Phải nói mình may hay là em khốn nạn nhỉ? Trước đây, chắc em từng ngọt ngào yêu thương nhiều hơn.
Mà thôi, mình cũng vậy. Từ sau những chuyện cũ, mình luôn chuẩn bị một lối đi cho một ai đó bước vào cuộc đời mình. Khi đến với họ, mình luôn rất thật lòng và yêu thương lo lắng, nhưng lối đi ấy vẫn luôn quang đãng và sẵn sàng nếu họ không còn muốn ở lại. Với em cũng như thế. Mình không cầu mong em sẽ là người yêu thương mình hết mực đủ để mình quên đi những điều đã xảy ra, mà mình biết em cũng sẽ chẳng đủ dũng khí và kiên trì để làm như vậy, và mình cũng chẳng buồn làm nữa. Mình tự sống được, dẫu có cô đơn. Thế nên, mình cần con,
Tự dưng mơ, thấy sau này mình có một đứa con. Thèm ôm con quá đỗi.
Mà thôi, mình cũng vậy. Từ sau những chuyện cũ, mình luôn chuẩn bị một lối đi cho một ai đó bước vào cuộc đời mình. Khi đến với họ, mình luôn rất thật lòng và yêu thương lo lắng, nhưng lối đi ấy vẫn luôn quang đãng và sẵn sàng nếu họ không còn muốn ở lại. Với em cũng như thế. Mình không cầu mong em sẽ là người yêu thương mình hết mực đủ để mình quên đi những điều đã xảy ra, mà mình biết em cũng sẽ chẳng đủ dũng khí và kiên trì để làm như vậy, và mình cũng chẳng buồn làm nữa. Mình tự sống được, dẫu có cô đơn. Thế nên, mình cần con,
Tự dưng mơ, thấy sau này mình có một đứa con. Thèm ôm con quá đỗi.
Comments
Post a Comment