Skip to main content

Những ngày tháng 8...


Mình mở mắt đã thấy một ngày chủ nhật bận rộn. Mình bước ra khỏi nhà và đi xuyên suốt cho đến đêm. Những ngày đầu tháng 8 là những ngày đầy những lo toan và che dấu. Mình vẫn quay cuồng trong những nghĩ suy và tính toán cho những khoản phải lo hàng tháng, kèm theo đó còn là nỗi vui nhỏ nhặt khi chuẩn bị bay ra Đà Nẵng với Muội. Đà Nẵng với mình một năm trở lại đây là một nơi mang đến cả niềm vui lẫn nỗi buồn. Sau ba lần trở lại, giờ nơi này đã thân quen hơn trong tâm tưởng, đến nỗi mình còn thoáng trong đầu suy nghĩ sẽ ra ngoài ấy ở vài tháng để tránh khỏi những khói bụi ồn ào của Sài Gòn. Mà, cái duyên của mình với mảnh đất bon chen này vẫn còn lớn lắm.
Ngoài ấy nơi phố cổ, mình có cô bạn luôn ủng hộ mình vô điều kiện. Hai năm khó khăn trở lại đây, mình sai nhiều, mất nhiều từ tiền cho đến bạn. Mình tiếc, nhưng đó là những bài học để đời mà mình mãi nhớ để không bao giờ sai phạm. Cô bạn thương yêu vẫn luôn ở bên, nghe mình. Thế thôi. Mình vẫn còn hạnh phúc.
Và lần này, có em. Người đàn ông nhỏ. Mình cũng chẳng biết mối quan hệ này sẽ đưa mình và em đi về đâu. Thôi thì cứ sống vui và tận hưởng, và sống tốt. Nếu hết duyên, chắc cũng chẳng thể kề bên. Mình trân trọng những tình cảm mà em đã dành cho mình, cho một đứa cứng đầu và dở người như mình. Đi bên cạnh để cảm thấy bình an là được. Vốn cuộc đời này quá nhiều gian nan rồi. Chỉ cần bình yên, em ơi.
Gạt bỏ hết những bon chen và nặng nề khó khăn, thì cuộc sống này vẫn quá đỗi đáng để yêu. Chỉ cần tập ngộ, tĩnh, và buông đúng lúc. Triết lý giản đơn mà phải học cả đời bác thợ thuyền ơi...

Comments