Những ngày gần đây, lòng mình bị lay động nhiều, không phải vì đọc những yaoi thấm đẫm dục tình, hay những yaoi phơn phớt bàng bạc, mà vì đam mỹ.
Đam mỹ là một lựa chọn sau yaoi. Đơn giản vì cái ngày mình biết đam mỹ vẫn còn gần đây lắm,và những câu chuyện về đam mỹ lướt qua một cách nhẹ nhàng không hề ấn tượng. Thậm chí, những lần chạy xe ngang qua tiệm mướn truyện, những đợt cố tình đi mướn truyện cũng không mang về cho mình một bản đam mỹ ghi lòng nào.
Nhờ có em, Beijing Story và Tàn Tro đã đến với mình.
Lần đầu tiên, câu chuyện dài kỳ cứ ràn rạt trôi qua mắt, từng chương từng chữ chui vô óc, từng loạt hình ảnh cứ thế vẽ ra trước mắt. Cuộc tình buồn và dài, thoang thoảng trôi đi trong niềm nhớ nhung và tiếc nuối. Tiếc là mình đã rơi nước mắt, vì mong ước một kết cục không buồn hơn cho Beijing Story, và mừng vì một kết cuộc có hậu cho Tàn tro.
Ngẫm nghĩ, cuộc đời đó thật sự không dài lắm. Không dài lắm cho một tình yêu trọn vẹn. Lại càng không dài lắm cho một tiếng thủy chung. Và thực sự cuộc đời này quá ngắn ngủi cho một số kiếp chỉ sống để yêu nhau của những người đồng tính. Xã hội có là gì? Cũng không thể giết chết được ai, nếu không có sự ràng buộc của những cái gọi là lề thói và quan niệm xã hội. Cũng là yêu đương, cũng là đau khổ, chỉ là không thể nói, chỉ là không thể có con, nhưng lại càng hiểu nhau hơn. Cái gọi là tình yêu trong đời này là gì?
Tôi cũng có một tình yêu không nói. Nhưng tôi biết tôi sẽ luôn được chia sẻ. Không có quá nhiều thế giới trong cái xã hội này đâu. Nào là thế giới thứ 1 thứ 2, rồi thế giới thứ 3 thứ 4... dù bao nhiêu người, thì cũng chỉ là ăn, ngủ, đi, đứng, nằm, ngồi, nói chuyện, yêu thương, làm tình, đau đớn, bệnh hoạn và rồi chết đi. Thì chia chi cho thế giới này thêm nhỏ bé...