Không hiểu sao dạo gần đây tôi thường hay mệt. Không hiểu cơn mệt do mất ngủ hay do những trằn trọc thao thức vì công việc. Tôi thường hay thấy mình làm việc quá sức, vẫn muốn làm thêm vì còn nhiều hoài bão, nhưng lại cảm thấy có lúc chẳng thiết tha. Nếu có thể sống an yên buông bỏ hết thì hay quá. Nhưng câu hỏi muôn thuở luôn làm tôi chùn bước khi muốn dừng, là tài chính thế nào để có thể sống an yên? nếu người ta chỉ ăn cỏ cây tự nhiên mà sống, hẳn sẽ an lành hơn nhiều. Tối qua tôi mơ. Tôi thấy mình bị lũ cuốn trôi cùng người thân của mình, giữa làn nước xanh, một con vật to lớn khẽ lướt qua, nhẹ nhàng lướt qua không đụng đến ai. Nó khá to, thân hình lộ lớp da màu da hay nói đúng hơn nó không có lớp vỏ nào bảo vệ. Nó chẳng hại tôi, mà tôi cũng không sợ hãi gì nó. Chỉ là tôi thấy lạ và nói với mẹ. Mẹ nói thôi đừng kể về nó. Hóa ra mẹ còn sợ nó hơn cả tôi. Kể ra thì giấc mơ cũng đúng với những gì mà tôi đang cảm thấy hiện tại, không hẳn không lối thoát nhưng khó khăn thì vẫn chực ...
Gentle, but Deep..and I love someone like that..