Mấy ngày gần đây, Hưng về quê. Mình và bạn ấy chỉ liên lạc với nhau qua messenger hoặc email, vì mỗi lần về là bạn ấy rất bận, bận chuyện nhà cửa, chuyện mẹ cha. Mình thì đã quen rồi. Vậy là những ngày gần đây, mỗi lần viết mail bàn công việc với mình, bạn ấy đều thêm xxx ở phía cuối thư. Không biết bạn ấy vô tình hay cố ý nên mình cũng chêm mấy chữ xxx cho vui. Vậy là bức mail lần 2 nhận được cũng như thế. Mình sợ cảm giác thương và kỳ vọng quá để rồi lại thất vọng. Mình sợ mấy chữ xxx là bạn ấy vui tay để vào mà thôi. Bạn ấy sợ và mình cũng sợ, bạn ấy sợ thất vọng, còn mình lại sợ kỳ vọng. Nói cho cùng, tan vỡ chả khi nào vui, nên cả mình và bạn ấy cứ phải phòng thủ nhau mãi thôi. Vậy mà hôm nay, đang lúc giữa đêm, mình lại thấy nhớ bạn ấy da diết. Hay tại ba chữ xxx của bạn ấy bỏ bùa mình? Tính ra mình thiệt là dễ dãi. Nhưng mình thích cảm giác say, vì ít ra lúc đó, cuộc sống không còn buồn bã và lạt thếch nữa. Mình đang nhớ và thèm ôm bạn ấy ghê.
Từ hồi đi với nhau đến giờ, mình và Hưng ít khi nào cãi vã. Hai đứa cũng thường hay nói chuyện với nhau rất nhiều về quan điểm sống và yêu, về những gì hai đứa suy nghĩ. Nếu chỉ là một tình cảm thông thường, có lẽ mình và Hưng chỉ nên chơi qua đường, thích thì ngủ với nhau rồi thôi, không chút vướng bận, không chút lưu luyến. Nhưng trời xui đất khiến làm sao, hai đứa lại đi với nhau đến bây giờ, dù rằng những gì đã từng nhìn thấy Hưng ở lần đầu tiên, cho đến bây giờ hoàn toàn chỉ là những điều dối trá, dối trá đến mức có đôi khi mình cảm thấy đau nhói ở tim. Tình cảm của hai đứa không chen quá nhiều tình dục, nếu không muốn nói hầu như không có gì. Không phải vì hai đứa bất lực, mà vì Hưng không muốn, Hưng chán ngán và có lẽ Hưng cũng không còn lòng tin. Mình thì cũng vì đó mà chả còn tha thiết nữa. Nhưng thôi, chuyện tình cảm là chuyện khó nói. Đi được với nhau bao lâu, còn phải do duyên phận sắp đặt.